Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn...

[Kenh21.com]
Highslide JS
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe cả quãng đường dài. Hôm trước cho bạn mượn xe, quên đổ xăng. Sức con gái đâu có khoẻ bằng con trai? Vầng trán dô bướng bỉnh nay lấm tấm “mồ hôi mẹ, mồ hôi con”. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo: không ai dám cầm tay. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vào tay con gái cà rốt biến thành hoa, mướp đắng biến thành chuột… Chẳng ai biết con gái khẽ dấu ngón tay dán kín băng Urgo. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa… Sợ bị chê là béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo 3 vòng. Con gái đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày chiến sự, stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm… Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ giấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi đi chơi một mình. Không dám vào quán cafe lạ, không dám đi xem phim, không dám về nhà muộn… Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!
Con gái làm gì cũng phải cố gắng gấp đôi con trai.
Con gái vẫn bị ăn mâm dưới trong ngày giỗ.
Con gái vẫn là người dọn dẹp sau một bữa liên hoan.
Con gái vẫn là người ngồi lắng nghe tâm sự của bạn bè dù trái tim con gái đang rên rỉ.
Con gái vẫn là người bị trách mắng nhiều hơn mỗi khi phạm lỗi.
Con gái vẫn là người đau khổ nhiều hơn mỗi khi break-up.
Con gái vẫn là người bị quản lý chặt hơn mỗi khi ra khỏi nhà…
Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm dựa.
Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn…



Có ai đeo mặt nạ được cả đời?

[Kenh21.com]

Highslide JS
Anh ơi có biết em đang rất lẻ loi không, em biết làm gì trong lúc này bây giờ, có ai nói với em, có ai sẻ chia cùng em không? 

Anh: Em biết em có trái tim quá yếu đuối không?

Em: Vậy sao anh làm trái tim ấy phải đau đớn thế?

Anh: Anh muốn trái tim em phải mạnh mẽ hơn...

Em: Bằng cách để em nhìn thấy những người em yêu thương rời xa em như thế sao?

Anh: ...

Em đang rơi trong tuyệt vọng anh biết không, làm sao cho con tim em bình yên trở lại, em đã quá yếu đuối, dủ biết rằng níu kéo cũng không mang anh quay trở về. Nó chỉ càng làm nỗi nhớ anh thêm dài không nguôi, nhưng sao em vẫn cố mãi kiếm tìm, cố gắng níu lấy đôi tay ngày nào, níu kéo nụ hôn ngày nào, nhưng anh sẽ không quay trở về nữa.

Con đường càng thêm dài, nhìn đôi tình nhân đi bên nhau mà lòng em quặn đau. Em nhớ nụ hôn anh vội trao ngày nào, nhớ đôi tình nhân đứng dưới cơn mưa tầm tã nơi ngã tư đường nhìn dòng người vội vã lướt qua nhau, nhớ những nồng nàn ta có nhau, anh đã nhẹ nhàng đến, vòng tay anh ôm em khi em thức giấc, ấm áp những yêu thương ngập tràn tim em... cả những giận hờn, trách móc, anh cũng hối hận, anh cũng mong lại được làm em hạnh phúc, đã nói rằng sẽ không bao giờ rời xa em nữa, trừ khi em muốn điều đó mà... tất cả như một giấc mơ ngọt ngào, mới như vừa thoáng qua, cảm giác nguyên vẹn trong em.

Bây giờ anh đã hạnh phúc bên người anh yêu thương, là một người con gái khác, anh có còn nhớ đến em. Có bao giờ anh tự hỏi em sẽ xoay sở ra sao khi không có anh không? Nhìn anh hạnh phúc, nước mắt em lần nữa lại rơi, em mừng cho anh vừa tủi thân em. Em sợ phải nhìn thấy hạnh phúc ấy lần nữa, sợ tim mình sẽ lại  run rẩy.

Anh! Anh trách em chia tay anh như thế sao? Em chỉ là một người đến sau, em cũng hiểu cảm giác của người đến trước, em đâu thể cười khi biết người khác khóc, em đâu thể hạnh phúc khi biết người khác đang đau. Em cũng đâu muốn mất anh, em đã rất mạnh mẽ rồi anh không thấy sao anh.


Anh không tốt như những gì em đã nghĩ, nhưng em không can đảm để nghĩ anh xấu. Vì khi anh xấu, em sẽ phải áo giáp, gươm đao để phòng thân, và đơn giản em đã nghĩ anh vẫn là chính anh.


Đã có những lúc em sẽ cố lạnh lùng, đã có những lúc em đã cố thờ ơ, em muốn cho anh biết, không có anh em vẫn ăn cơm mỗi ngày, ngủ mỗi giấc, thở vẫn đều, nhưng tất cả chỉ là những suy nghĩ trong em mà thôi.

Em đã luôn nói mỗi ngày, "anh có sức quyến rũ kì lạ", câu nói rất chi là tình hình thế mà anh vẫn luôn cười đấy thôi. Và em nhận ra, mỗi ngày có ý nghĩa với em đó là nụ cười rạng rỡ của anh, nó làm em không buồn phiền, không mệt mỏi. Em đã thay đổi, nhưng không phải là xấu đi, em đã chăm chỉ học, từ những điều đơn giản nhất, học cách cho đi mà không muốn nhận lại... Em không phải là thánh hiền, cũng không phải là tiên, chỉ là điều đó làm em hạnh phúc.

Em không tin vào luật nhân quả, và em cũng không cần anh phải trả, nên anh cũng không cần phải thấy mang nợ em, chỉ cần anh sống kiếp này, xứng đáng với những gì em đã nghĩ, vì em đã luôn tin anh!!!

Một mình em, cô đơn và lạnh lẽo, ngậm ngùi xót xa, một mình em lũi thủi chỉ mình em, đi đi về về như một cái xác vô hồn. Em yêu, chỉ mình em biết, em đau cũng chỉ mình em. Em đâu ngờ cuộc đời lại ném em vô vàn điều nghiệt ngã, cay đắng nào bằng, chợt nhận ra e yêu anh nhiều, em lại để mình lạc mất nhau!

"Rên rỉ mãi một nỗi buồn trong đêm,
Để hoài niệm cứ ngoi lên mệt mỏi
Len lỏi mãi những sầu đau nhỏ nhoi...
Để ngực trái giật liên hồi nhức nhối...
Bởi hèn yếu, say tình như kẻ đói...
Trói trái tim chặt trong vạn điều giả dối...
Mù mờ đi trong muôn vàn ngõ tối...
Lối thoát nào sau lời nói nhẫn tâm...
Yêu ngu ngốc khù khờ như kẻ hâm...
Để thất vọng như người câm tắt tiếng..."

Thôi thì ta đã mất nhau giữa cuộc đời này, nỗi đau này em chôn sâu.

Tạm biệt anh, người em yêu thương...


Một hành động của lòng nhân ái

[Kenh21.com]
Highslide JS
Trong suốt thời gian xảy ra nội chiến, Tổng thống Abraham Lincoln vẫn thường đến các bệnh viện để thăm hỏi và trò chuyện với những thương binh đang điều trị ở đó. Một lần, các bác sĩ dẫn Lincoln đến bên giường một người lính trẻ đang gần kề cái chết.
“Tôi có thể làm cho anh được điều gì ngay bây giờ không?” Tổng thống hỏi.
Người lính trẻ rõ ràng không nhận ra Lincoln. Anh cố thều thào: “Xin ông hãy giúp tôi viết một lá thư cho mẹ!”
Bút và giấy được mang tới, và vị Tổng thống bắt đầu nắn nót viết từng chữ mà người lính trẻ có thể đọc được bằng hơi sức yếu ớt còn lại của mình:
“Mẹ yêu quý! Con bị thương rất nặng trong khi đang thi hành nhiệm vụ. Con e rằng con không thể qua khỏi được. Nhưng mẹ ơi, mẹ đừng quá đau buồn vì con nhé. Xin hãy hôn em Mary và John giúp con. Xin ơn trên phù hộ cho bố mẹ.”
Người lính đã quá yếu sức và không thể tiếp tục được nữa, nên vị Tổng thống ký tên giùm anh vào cuối bức thư và thêm vào dòng chữ: “Viết thay cho con trai bà – Abraham Lincoln.”
Người lính trẻ nhìn vào bức thư, và anh thật sự ngạc nhiên khi đọc thấy tên người đã giúp anh thực hiện nguyện vọng cuối cùng của mình.
“Ngài chính là Tổng thống ư?” anh hỏi.
“Vâng, tôi đây!” Lincoln trả lời một cách bình thản, và lại tiếp tục hỏi rằng ông có thể làm thêm được gì cho anh.
“Xin ngài hãy nắm lấy tay tôi!” anh nói. “Điều đó sẽ giúp tôi rất nhiều khi phải đối mặt với cái chết!”
Và trong căn phòng tĩnh lặng, vị Tổng thống cao gầy nắm chặt tay anh lính trẻ trong bàn tay mình, nhẹ nhàng nói những lời an ủi, động viên cho đến khi anh ra đi trong thanh thản.
- The Best of Bits & Pieces

Một nghĩa cử bình dị Một nghĩa cử bình dị

[Kenh21.com]
Highslide JS
Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một cậu bạn đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở mang trên người, cùng với hai cái áo len, một cây gậy chơi bóng chày, một đôi găng tay, và một chiếc máy ghi âm nhỏ. Mark cúi xuống giúp cậu ta nhặt lại những món đồ vương vãi.
Trên đường đi, Mark được biết tên cậu là Bill, rằng cậu thích chơi điện tử, bóng chày và yêu thích môn lịch sử, rằng cậu đang gặp nhiều rắc rối trong một vài môn học, và rằng cậu ta vừa mới chia tay với bạn gái mình.
Mark tiếp tục đi về sau khi tiễn Bill về nhà. Sau đó Mark và Bill tiếp tục gặp nhau trong trường, cả hai cùng ăn trưa với nhau một, hai lần, rồi cả hai cùng tốt nghiệp phổ thông. Trong những năm kế tiếp ở trường trung học, họ vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau. Rồi năm cuối cùng ở bậc trung học chờ đợi từ lâu cũng đã đến. Ba tuần trước khi lễ tốt nghiệp diễn ra, Bill hỏi Mark xem liệu họ có thể gặp nhau trò chuyện được không.
Bill nhắc Mark nhớ lại ngày hai người gặp nhau lần đầu. “Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao vào hôm đó mình lại mang nhiều đồ về nhà như vậy không?”, Bill hỏi. “Cậu biết không, mình đã dọn sạch ngăn tủ vì mình không muốn để mớ đồ đạc lộn xộn đó lại cho người khác. Trước đó, mình đã lấy trộm của mẹ một số thuốc ngủ và lần về nhà đó là để tự tử. Nhưng khi cùng trò chuyện và cười đùa vui vẻ với cậu, mình nhận thấy rằng nếu chết đi, mình sẽ tiếc lắm khoảnh khắc đáng nhớ đó, và có thể cả quãng thời gian tuyệt vời sau này nữa. Cậu thấy đấy, Mark, vào ngày hôm đó, khi cậu nhặt hộ mình những cuốn sách, cậu đã làm được hơn thế rất nhiều. Cậu đã cứu cuộc đời mình đấy”.
- John W. Schlatter
Mọi người đều có thể trở nên vĩ đại. Chỉ cần trái tim bạn chan chứa lòng khoan dung, và tâm hồn bạn tràn ngập tình yêu thương.
- Martin Luther

Tìm đường đến trái tim

Trong thần thoại Hy Lạp có vị thần ái tình Eros, bắn mũi tên bay khắp bầu trời. Ai trúng phải mũi tên vàng của thần sẽ nảy sinh tình yêu đẹp.Đó là câu chuyện phản ánh niềm ước ao đối với hạnh phúc và tình yêu lãng mạn của con người. Tuy nhiên trong cuộc sống thực tại, tình yêu không phải gió vào nhà trống. Nàng đến với bạn đâu phải trời ban tặng bạn, mà bạn phải tự mình theo đuổi, giành giật mới có được. Không thể cứ sống bằng mơ tưởng : Hoàng tử cưỡi ngựa trắng từ trên trời bay xuống với bó hoa hồng tươi thắm... Cô gái Lọ Lem bị ma lực tình yêu chinh phục, ngã hẳn vào lòng ta...

Tuy nhiên, mộng ảo vẫn chỉ là mộng ảo. Nếu mình cứ ''ôm cây đợi thỏ'' nằm mộng giữa ban ngày thì thực tại luôn làm cho con người thất vọng, nhất là khi thấy những người cùng trạc tuổi mình đã nên đôi nên lứa cả, lòng khó tránh khỏi lời tự than thân : Ôi! Số phận, sao mà nghiệt ngã? Chỉ riêng tôi là không sao gặp được người tình trong mộng ? Lại không ư ?Thì ối cả đấy ? Phim ảnh, tiểu thuyết, ti vi...chả đầy rẫy những con người yêu thương. Họ biết nhau, thân nhau, rồi yêu nhau, cứ như lấy đồ trong túi, chả vất vả tí nào mà tình yêu vẫn cứ đến ! Không thể phủ nhận, tình yêu vốn bắt nguồn từ sự thể nghiệm và những cảm nhận đặc biệt ở nội tâm. Không phải cứ giao tiếp nhiều, giao tiếp lâu là có. Thế gọi là ''Gặp được, cầu không được''. Tuy nhiên, tình yêu cũng chỉ nảy sinh trong giao tiếp. Nếu diện giao tiếp rộng, số lượng giao tiếp nhiều thì xác suất nảy sinh của tình yêu cũng sẽ lớn hơn. Cần hiểu rằng, tình yêu sẽ không có gì đáng kể đối với những ai bị động chờ đợi, trái lại rất coi trọng đối với ai chủ động theo đuổi. Cơ may vốn chỉ có trong tay mình. Năm 1849, Pastơ đến giảng dạy ở trường đại học Strasbourg, để ý ngay đến Mari , con gái ông Hiệu trưởng. Pastơ gửi thư cho ông Hiệu trưởng, nói rõ mình rất yêu Mari, nhưng bản thân chỉ là một anh giáo nghèo. Ông Hiệu trưởng hiểu đời, trao thư cho con gái, tuỳ cô quyết định. Pastơ khuôn mặt tầm thường, lại không diêm dúa, Mari thấy lần đầu đã thất vọng. Pastơ không nản lòng, biên thư trực tiếp cho Mari, khuyên cô đừng vội phán đoán, sẽ dẫn đến sai lầm. Thời gian sẽ cho em thấy : bên trong cái vẻ bề ngoài lạnh lùng, kín đáo, dễ ghét này, là một trái tim trong trắng, đầy ắp tình yêu đối với em... Cuối cùng Mari rung động, nhận lời gặp mặt Pastơ. Về sau, Mari quả đã nhận ra cái nhân cách cao quý và trí tuệ tuyệt vời của Pastơ. Hai người rơi vào bể ái, kết bạn trăm năm, thêm một ngôi sao lung linh trên ngân hà tình yêu.

Rõ ràng, dũng cảm và mạnh dạn theo đuổi, đã tạo nhân tố quyết định cho Pastơ trong việc giành được trái tim Mari xinh đẹp. Nếu sau khi gặp nhau lần đầu, ông đã thất vọng bỏ cuộc thì tình yêu sao mỉm cười với ông. Đại văn hào Pháp Victo Huygô đã nói : ''Yêu tức là hành động''. Dũng cảm mạnh dạn biểu lộ tâm yêu đối với người mình yêu vốn là một trong những biểu hiện của tình yêu. Đặc biệt, con gái thường hay có cảm giác ngọt ngào và sung sướng qua sự theo đuổi của con trai, còn con trai cũng đoán ra được sự chân thành của người con gái đối với mình qua những biểu hiện hàm súc, hoặc xấu hổ, hoặc mạnh bạo của nàng... Vợ nhà tâm lý học nổi tiếng Freud là Masa đã nói : ''Nếu trong cuộc sống xuất hiện một người mà tôi hằng ao ước, tôi sẽ cố hoàn thiện bản thân mình để hấp dẫn anh ta mà không cố chạy theo những hành vi có tính chủ động. Nếu tôi không hấp dẫn được anh ấy mà cố tình theo đuổi thì chỉ là uổng công. Nếu anh ấy yêu tôi mà không đủ dũng khí để thổ lộ với tôi thì cũng chẳng có khí phách của một người đàn ông. Người mà như thế thì thôi, lưu luyến phỏng có ích gì''.

Thiếu dũng khí thường là biểu hiện của việc thiếu tự tin, cảm thấy mình không xứng với người ta, nhất là lo sợ người ta coi thường mình. Sự tự ti ấy bắt nguồn từ ''hiệu ứng vành sáng'' đối với người mình hằng yêu : nếu lợi dụng tốt, sẽ làm cho bản thân mình tự đề cao được lên, tự hoàn thiện mình ; song nếu thực hiện không nổi sự chuyển biến đó, thì sẽ tạo nên sự phủ định hoàn toàn đối với bản thân mình, khiến mình rớt xuống vực sâu của sự tự ti mà không tài nào mọc mũi sủi tăm lên được, không dám hành động, đau khổ, để mất hết thời cơ. Thực ra chiến thắng tự ti đâu phải khó, mấu chốt là ở chỗ hiểu đúng đối phương, hiểu đúng mình. Thứ nhất, bạn yêu thích một người, chắc chắn người ấy phải có chỗ đáng yêu : hoặc là khí chất không tầm thường, hoặc nói năng duyên dáng, hoặc trí thức uyên thâm, hoặc xinh đẹp khác thường... đúng như câu tục ngữ : ''Người tình trong mắt có Tây Thi''. Khi bạn đã yêu ai tất bạn đã bị cái ''vành sáng'' trong lòng nó che lấp mắt mình, bạn đã mỹ hoá đối phương lên một cách không tự giác. Người bị mê đắm trong men say của ái tình đều cho rằng người mình yêu là tốt đẹp nhất ; còn người nào bị cảm giác tự ti bao phủ thì thường thần thánh hoá cái người mình đem lòng yêu, cao không với nổi, mặt khác lại tự oán trách mình, tự hạ thấp mình một cách phi thực tế. Tuy nhiên trong thực tế, ''nhân vô thập toàn''. Con người ta ai cũng có chỗ hay chỗ dở. Người ta đẹp thì bạn học vấn hơn người; người ta ca hay múa giỏi thì bạn thi - hoạ tài ba; người ta hoạt bát mưu trí thì bạn trầm tư, quyết đoán. Người hay mặc cảm tự ti, thường đem cái dở của mình ra so với cái hay của người khác. Kết cục càng tự ti hơn. Cho nên một người muốn nhận thức đúng đối phương, cần tự nhủ lòng mình rằng : Không chừng chàng (nàng) cũng đang nhìn mình với con mắt như thế đấy !

Thứ hai, cần nhận rõ bản thân mình. Rất nhiều người tự ti trầm trọng, quả thật có vô số cái dở so với người khác : hoặc là hoàn cảnh gia đình không lý tưởng, hoặc nghề nghiệp khiến người ta không hài lòng, hoặc dung mạo tầm thường... Tất nhiên những nhân tố đó ít nhiều có ảnh hưởng đến sự lựa chọn của đối phương, song đó chẳng qua chỉ là điều kiện bên ngoài. Trong tình yêu, vai trò quyết định thật sự còn nằm trong tình cảm đôi bên. Những người yêu nhau thực lòng sẽ chìa tay ra cùng nhau khắc phục, gạt bỏ những khó khăn ấy, cùng ấp ủ cho men tình thêm say đắm.

Highslide JS

Đọc thêm: http://mjnhkata.info/Tim-duong-den-trai-tim/#ixzz1nJdUjPQR 
MjnhKata'sBlog - Đến và Cảm Nhận 

[Kenh21.com]

Hành lang vắng Hành lang vắng

Mưa cứ rơi rơi một cách nhẹ nhàng và êm ả, không đủ làm ướt vai áo, nhưng đủ để làm cho những người lái xe máy trên đường đi hối hả hơn, và đủ để làm người ngồi sau nép vào lưng người ngồi trước hơn.
Đã bao lâu rồi nó đã quen với cái cảm giác luôn thèm khát một chốn yên tĩnh cho riêng mình, một nơi chỉ có nó, một mình nó mà thôi. Không bạn bè, không cha mẹ, không thầy cô, không ai cả. Vậy mà thèm khát chỉ mãi là thèm khát. Nó không tài nào tìm được nơi mà nó ước mong. Giữa thành phố xô bồ, náo nhiệt, tìm được một nơi như thế quả là không tưởng và nó cũng không dám mơ tưởng nhiều, chỉ đơn giản là sự chấp nhận vô điều kiện, không mạnh mẽ, không đam mê quyết liệt. Với nó, có cũng được, không có cũng không đau đớn, thiếu thốn gì cả.

Tan học, chuỗi ngày kiểm tra liên miên kết thúc, ca làm thêm hôm nay được miễn, nó rơi vào trạng thái rảnh rỗi buồn tẻ. Ngẫm cũng buồn cười, lúc thì đầu tắt mặt tối với biết bao công việc ở trường, ở nơi làm việc, ở nhà, lúc thì lại rảnh rang như một kẻ vô công rồi nghề. Mua vội ly trà chanh chua chua pha mật ong ngọt ngọt (kì lạ, nhưng nó thích thế), chờ mãi mà chẳng thấy màu xanh của bus 28 đâu, nó phân vân nhìn ngược về phía cổng trường...

Vẫn mở. Dè dặt như có gì đó ngăn cản, hối hả như có gì đó thôi thúc, nó đứng dậy bước vào trường. Vẫn còn những tên con trai hùng hục ném bóng, ngoài ra, sân trường tĩnh lặng lạ lùng. Lần bước lên cầu thang lớp học - nó vẫn chưa quen với dãy phòng bên trái này, vì sát với khu dân cư, vì quá tối tăm, vì nó rộng, vì nó không được che chở bằng những tán cây xanh rộng, vì ti tỉ thứ lí do lặt vặt khác mà một con người không thích chấp nhận cái mới như nó không chịu được – nó nhận ra một hành lang khác hẳn. Lan can ấm nóng vì bị nắng trưa trải dài một lớp vàng rực, vắng đến lặng người… Sân trường đôi lúc lại rộn lên những tiếng reo hò từ những cú ném 3 điểm hoàn hảo, chỉ mình nó trên này, riêng… 

Nó mở cái ly trà chỉ còn toàn đá ra, lạnh ngắt, bất chợt, lóng ngóng, ngồi thụp xuống nhặt những viên đá nho nhỏ rơi vãi trên sàn gạch, vô tình nó ngước lên… Lặng… Và nó thấy… Chính khoảnh khắc đó nó biết nó đã tìm ra không gian mà nó tìm kiếm từ bấy lâu nay. Nó không nghĩ sẽ gần gũi đến thế, sẽ thân quen đến thế, sẽ lạ lùng như thế. Cái khoảng riêng tư ấy chỉ cách nó một dãy bàn tính từ nơi nó thường ngồi trong lớp. Đã hơn tháng từ khi đi học lại, đến giờ nó vẫn không hiểu sao nó cứ mãi mong chờ ở một nơi xa lạ nào khác mà không phải nơi đây, chính dãy hành lang này. Chọn cho mình chỗ ngồi ngay dưới thềm cửa lớp, dựa mình vào chiếc cặp dày cộm toàn sách với vở, nó nheo mắt nhìn khoảnh trời nho nhỏ khuất sau mái che và cái lan can cao đến nửa thân người. Xanh đến vô tận. Trống trải đến vô cùng. Không một gợn mây nào lăn tăn che mất khoảnh trời nhỏ nhoi ấy của nó.

Hóa ra không có tán lá rậm rạp che chở cũng có cái hay của nó, khoảng xanh bao la ấy sẽ thoáng đãng hơn đến lạ lùng. Cũng lạ, dạo này trời cứ mưa suốt, mưa liên miên, mưa tối trời, mưa lạnh cóng, vậy mà hôm nay, đúng hôm nay, trời lại xanh trong thế kia, nắng lại ấm nóng thế kia, dù cho nó không hề mong nắng… Bởi những ngày nắng thế này, nó chỉ đợi mưa, để xoa dịu những điều làm lòng nó tối u ám trong thời gian gần đây…

Ngày này qua ngày khác, nó “cắm trại” luôn ở cái chốn riêng ấy, sau giờ học, khi đám bạn khìn khìn của nó đã về hết rồi, chỉ còn mình nó, với li trà trên tay và bản nhạc quen thuộc. Nó thích thú với cái cảm giác mà nó tự hào là chỉ riêng nó có mà thôi và chưa bao giờ nó có ý định chia sẻ cho bất kì ai cả…

“Tan học rồi bạn ơi.” – Giọng nói lạ cất lên.
Im lặng (Ơ hay, ai chẳng biết tan học). 
“Chưa về à?”. 
Im lặng (Ơ hay, về hay không mặc người ta). 

Rồi “người lạ” chẳng nói chẳng rằng, ngồi bệt xuống cạnh nó, cũng ngồi nhìn xa xăm như nó. Hết chịu nổi, nó quay qua, định phản ứng với nhân vật chen ngang sự riêng tư của mình, ánh mắt bất chợt dừng lại trên li trà của “người lạ” - giống nó, cũng trà chanh mật ong - món uống kén người thưởng thức. Một nhỏ xa lạ, phù hiệu lớp kế bên. Mà xa lạ cũng phải, nó có bao giờ giao du với ai khác lớp đâu, tự mình chui rúc trong vỏ bọc kín mít vì tự ti ngoại hình, nó là một đứa con gái không nổi bật. Còn nhỏ này nhìn cũng ổn, ốm một cách kì lạ, không tỏ vẻ yếu đuối, ngược lại, trông nhỏ còn mạnh mẽ hơn trăm lần, mặc dù nó cao hơn nhỏ, to hơn nhỏ nhiều. Nhỏ đang say sưa mân mê cái iPod hồng chóe trên tay như thể nó là một thứ đồ chơi không hơn không kém.

“Bạn hay ngồi đây lắm à?”… “Bạn không trả lời mình à?”… Đến khi nó nghĩ nhỏ hết kiên nhẫn thì vô tình nó lại bật ra lời đáp: “Uhm, thế cậu làm gì ở đây thế, trước giờ có thấy đâu?”. Tự dưng cái vẻ tò mò đáng ghét lúc nãy biến mất. Nhỏ kia im lặng, rồi trả lời: “Uhm, mình… đang cần suy nghĩ một số việc”.

Rồi từ đó hành lang vắng ôm ấp hai đứa con gái “đang cần suy nghĩ một số việc”. Nó và nhỏ cùng thưởng thức trà chanh mật ong, cùng nghe nhạc (dù mỗi đứa nghe bằng máy khác nhau và nghe những bài khác nhau). Duy chỉ có “một số việc đang cần suy nghĩ” thì hai đứa chẳng bao giờ nói với nhau cả. Và nó cũng dần hết đi cái cảm giác khó chịu về “người lạ” đã đột ngột xen vào cuộc sống nhàm chán của nó.

***

Hôm nay nhỏ không ở lại với nó, “có việc bận”, nghe nói thế. Nó cũng không thắc mắc gì nhiều. Nguyên tắc chung mà nó và nhỏ đã thầm đặt ra cho nhau là không động chạm gì đến đời tư của nhau, chỉ yên lặng thưởng thức… sự yên lặng mà thôi. Nghe có vẻ hâm, nhưng chẳng phải người ta cũng có bài “The sound of silence” còn gì, chỉ cần lắng nghe, ngẫm và nó tự tin là nó đã có thể chạm vào cái “sound” ấy. Giọng hát của Simon và Garfunkel cứ văng vẳng nhẹ nhàng bên tai nó…

"In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone
'Neath the halo of a street lamp
I turn my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed by the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence"

… và lưỡi nó thì đang thấm đẫm vị chua ngọt lạ lùng của món nước uống quen thuộc, đầu óc nó bây giờ trống rỗng quá rồi… Từng giọt âm thanh cứ rơi rớt bên đời, như những giọt nắng đang nhảy múa trên lan can sắt, chỉ khác là thay vì làm lan can ấm nóng như nắng, những âm thanh này đang làm lòng nó thấy giá lạnh hơn bao giờ hết… 

“Ơ…” 

Nó sững sờ mở mắt ra nhìn về người phát ra âm thanh ấy,… Nghẹn lại bối rối, ly trà trên tay rơi xuống, những viên đá nhỏ lại nằm vương vãi trên sàn gạch như ngày đầu nó khám phá ra hành lang vắng… Hành lang vắng bây giờ đã hết vắng lặng rồi, ít nhất là vì đây là lần thứ 2 trong vòng một tháng nó phải tiếp một vị khách bất đắc dĩ không biết vì vô tình hay cố ý đã chen ngang vào những giây phút mà nó chỉ muốn ở một mình. Và khi tâm trí nó vẫn chưa kịp tỉnh ra trước sự gặp gỡ quá bất ngờ này, cậu chỉ khẽ lặng một câu:

“Vẫn chưa về sao?” 
“Uhm, kẹt xe, bus trễ.”, lần này nó trả lời nhanh nhảu chứ không để cho sự im lặng dài hơi như lần nhỏ hỏi nó câu tương tự. 
“Có cần tớ chở về không?”

Nó đã suýt đồng ý nếu như bài hát không kết thúc ngay lúc đó, kéo nó về thực tại. Hấp tấp thu dọn những viên đá đang tan thành nước trong veo dưới ánh nắng ban trưa, nó xách cái cặp nặng trịch của mình lên - nó cũng không hiểu sao chẳng bao giờ cặp nó nhẹ được, dù cho hôm ấy có học nhiều hay học ít, cặp vẫn nặng như chứa đựng hàng tấn cát trong ấy vậy - rồi thoáng cười, lấy một giọng tỉnh lạnh nhất nó có được để từ chối, rồi cắm cúi vòng ngược lại phía cầu thang tít cuối dãy hành lang để ra về.

Gần như lao đầu về phía trước, suýt trượt chân ngã mấy lần nhưng may mắn nó gìm lại được, tay nắm chặt tay vịn cầu thang, nó thở hổn hển, suy nghĩ đứt quãng… “Liệu… cậu ấy đi ngang qua hành lang vào giờ này có phải là để tìm MÌNH không nhỉ…”. Và nó thấy mừng vì hôm nay nhỏ bận đột xuất, không ở lại để chứng kiến cuộc gặp gỡ ngốc nghếch khó coi này của nó…

Nó không hề đề cập đến cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy với nhỏ, dù sao, với nó, nhỏ chỉ là một người bạn quen một cách vô tình, một người bạn của sự im lặng. Ở nhỏ toát lên vẻ gì đó lạ lẫm với thế giới riêng của nó và nó nhận thấy mình… thấp kém làm sao khi ngồi kế nhỏ. Nói cho cùng thì đó là cảm giác chung của nó đối với mọi người, tự hạ thấp bản thân mình và nâng người khác lên một cung bậc nào đó thật cung kính, chỉ nó là ở dưới đáy tận cùng, thỏa mãn, không buồn phiền, không oán giận ai cả. Đến tận bây giờ nó vẫn còn rõ cái cảm giác run run khi chạy xuống cầu thang hôm ấy, vội vã, bối rối và tội lỗi… Trong đầu nó luôn quay đi quay lại câu hỏi liệu có phải cậu đã ở lại giờ đó, ở ngay hành lang đó, để tìm NÓ không… Không lẽ có sự tình cờ đến vậy? Nó đã quanh quẩn ở hành lang vắng lặng cả tháng trời, đã tưởng rằng nơi ấy là của riêng nó, riêng nó mà thôi. À không, bây giờ nó đang chia sẻ với nhỏ nữa chứ… Bất cứ ai. Nhưng… không phải là CẬU. “Làm ơn đi…” nó thầm năn nỉ thống thiết trong tâm trí “làm ơn cho đấy chỉ là sự ngẫu nhiên mà thôi, sự ngẫu nhiên không ai mong đợi, cả cậu và nó nữa”. 

***

Những ngày sau đấy, cậu không xuất hiện nữa, nó cũng không biết nên vui hay nên buồn. Những giờ chơi xuống canteen ăn sáng, nó vẫn hay vô tình bắt gặp cậu, vô tình, lướt qua, thế thôi. Mặc cho đã có lúc nó và cậu gắn bó với nhau, theo nghĩa tình bạn, hoặc… hơn thế một chút… Quen nhau không lâu từ khi bước vào trường. Cái gì cũng mới, lớp mới, bạn mới, thầy cô mới,… Cậu nổi bật lên trong đám lăng xăng lít nhít như một anh chàng năng nổ hết sức. Học tốt, thể thao đỉnh, gương mặt dễ thương được bao nhiêu bạn nữ để ý, nó không muốn gọi cậu là “hot boy” như những đứa con gái khác trong trường hay xúm xít gọi cậu là như vậy, đơn giản vì nó không ưa cái danh hiệu hão huyền và kì quặc đó, nó không thích cái cách người ta đánh giá con người dựa trên những cái danh xưng củ chuối như vậy. Nhưng… nó lặng trước tính cách của cậu, cũng như bao đứa con gái khác mà thôi.


Ấy vậy mà nó cũng có được cậu. Bất ngờ, không tính toán, không lường trước. Nó choáng ngợp trước ưu đãi quá lớn mà số phận đã đem lại. Hoàn hảo, xét ra thì trong cuộc đời phẳng lì buồn tẻ của nó, cậu như một vệt màu sôi động quét ngang qua, làm cho bức tranh ánh lên đầy sức sống. Nó thay đổi. Và rồi một ngày, nó thấy… chán. Nó chán cái cách cậu quan tâm nó, nó chán cái dáng điệu dễ thương thu hút hàng chục đứa con gái của cậu, nó chán cái vệt màu đột ngột đi ngang cuộc sống của nó. Nó muốn trở về trạng thái đen trắng trước kia. Trạng thái phẳng. Có lẽ, nó đã làm tổn thương cậu rất nhiều… Ấy vậy mà cậu làm sao biết được hôm ấy nó muốn được cậu chở về như thế nào, muốn được ngồi lên yên sau cái xe đạp thể thao màu cam rực rỡ, ôm trọn trong người quả bóng cam tròn trĩnh bám đầy bụi sân trường của cậu thế nào, muốn được ngắm nhìn cái lưng ngang ngang thấm li ti mồ hôi trên tấm áo trắng của cậu như thế nào… Nhưng với những gì đã qua, liệu… nó có còn xứng đáng không? Một lời đề nghị đưa về như một hành động đương nhiên phải làm với một người lịch sự như cậu, nó hiểu… Nó đang tiếc chăng?

“Này!”

Nó giật mình khi thấy má mình buốt lạnh. Ly trà to oạch được đặt vào tay nó, trà chanh mật ong… Nhìn nó say sưa mở nắp, lấy cái ống hút đỏ rực quét một hồi rồi mút mút bọt trà một cách thích thú, nhỏ nhíu mày thắc mắc sao hôm nay nó lại quên mua trà mà chui vào hành lang ngồi ngay như thế. Nó cười trừ: “Quên."
Câu trả lời xem ra có vẻ buồn cười với một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày theo quán tính của nó, nhưng theo “luật im lặng”, nhỏ không hỏi thêm. Trời vẫn lặng lẽ xanh trong và bình yên như thế, tắt nhạc, nó đứng lên áp sát mình vào lan can đón nắng, ánh mắt đưa xuống sân trường đầy lá rụng, những chiếc lá nhỏ xíu xiu, vàng vàng mà chính nó cũng không biết là lá gì cứ trải đều khắp sân, đôi khi lại bay vèo vèo như hình cái lốc xoáy. Lúc trước, những khi thấy xoáy lá ấy, nó và cậu lại tranh cãi nguyên nhân là do đâu. Cậu thì cứ bảo là do gió cuốn lá đấy, nó thì lại khăng khăng do lá không muốn rời cây, lá tiếc nuối, hoãn việc chạm đất lại mà ngoi lên nhìn cây lần cuối. Nói thế thôi chứ nó thừa biết cậu nói đúng, nhưng hơi đâu mà nghĩ ngợi nhiều, vì bây giờ nó đâu còn ai mà tranh cãi nhăng nhít như thế...
Nó đột ngột dừng lại nơi chiếc xe đạp màu cam dựng ngay gần phía cổng trường. Chủ nhân của nó đang bận rộn bàn tán hăng say với vài cậu bạn kế bên, chắc chắn là cho chiến lược của trận đấu ngày mai rồi, cậu lúc nào cũng say mê những vấn đề như thế. Và nó thầm tưởng tượng đến những ngày trước, trong khi nó ngồi nấp bóng trong hành lang vắng thì ngay bên dưới kia, có một người vẫn cưỡi chiếc xe đạp của mình đi về phía cổng trường, ghi đông xe lủng lẳng quả bóng tròn tròn… Ở cùng một nơi, nhưng dường như là hai thế giới khác… Nó giật mình nhìn lại, nhỏ đã đứng kế bên nó từ bao giờ. Cũng như nó, nhỏ luôn luôn ngồi trên sàn gạch, không bao giờ đứng tựa vào lan can như lúc này cả. Có lẽ hành động khác ngày thường của nó đã thu hút sự tò mò chú ý của nhỏ. Nó bỗng nhận ra: Ánh mắt nhỏ lúc này sao mà xa xăm quá… Dưới sân trường kia không lẽ cũng đang chất chứa một điều gì đó… một ai đó… làm nhỏ phải buồn, phải tiếc nuối như nó lúc này sao?...

***

Vứt cặp xuống giường, nó thẫn thờ. Lại gặp cậu, bất ngờ tập 2. Nó thật sự không hiểu được vì sao cậu lại muốn gặp nó (Khoan, có phải là cậu muốn gặp nó không?). Nhưng chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên nữa rồi, vì nó đã lặp lại lần thứ 2 và cậu không có lí do gì KHÁC để ở lại hành lang giờ đó NGOÀI VIỆC gặp nó cả. Đúng không cậu? Nhưng mà suy nghĩ thế thì có ích gì khi ngoài vẻ bối rối ra mặt và lời đề nghị lịch sự ấy, cậu lại biến mất như một cơn gió. Nó quả thật đã đưa một đường tẩy gọn gàng bôi sạch vệt màu lạ lẫm khỏi đời nó, giờ đây, nó còn gì để tiếc nuối? À, nó đã nói hôm nay nhỏ lại vắng mặt chưa nhỉ?...

Lần thứ 3, lần thứ 4, có lẽ nó phải nghĩ đến chuyện trở về với việc tìm kiếm một nơi khác riêng cho mình thôi. Điều duy nhất nó thấy an ủi là nhỏ vẫn không hề biết đến những cuộc gặp vô tình sau giờ học của nó với cậu trên hành lang vắng, vì nhỏ cứ bận vào những ngày như thế… Cũng tốt. Đây sẽ là một bí mật của nó. Nhỏ chẳng có gì phải liên quan vào cả. Mà có lẽ nhỏ cũng đã thấy chán cái cảnh phải ngồi lại với một đứa chán ngắt như nó rồi.

Dạo này nó đang dằn vặt mình bởi cái ý nghĩ mà nó cố chối bỏ bằng mọi giá. Nó nhận ra… nó nhớ vệt màu rực rỡ ấy biết bao nhiêu. Ngắm mãi khoảng trời bé bình lặng nấp mình dưới lan can hành lang vắng, nó bắt đầu thấy sợ sự trống trải. Chỉ xanh ngắt một màu xanh yên ả, ngày này qua ngày khác, nó thèm những đám mây đen mỗi khi trở trời. Nhưng thường người ta hay mơ ước những gì người ta không có được, cũng như giờ đây nó muốn có lại cậu, nó muốn được ngồi sau chiếc xe đạp ấy biết bao nhiêu, nó nhớ quả bóng cam ấy biết bao nhiêu… Nếu nó được gặp cậu một lần nữa trên hành lang vắng ấy, nó sẽ nói cho cậu biết… rằng mọi chuyện nó đã làm là một sai lầm, một sự vội vã mà nó không lường trước được hậu quả và nó mong cậu sẽ lại vui vẻ tô điểm cuộc sống của nó thêm một lần nữa... Được không?

Nhưng cậu đã không cho nó có cơ hội được thực hiện cái điều mà nó đã khó khăn lắm mới hạ quyết tâm làm được. Nhiều tuần sau đó, hành lang lại như những ngày đầu khi nó vừa khám phá ra. Tức là không có cậu và không có cả nhỏ. Nó cũng chẳng buồn sang lớp kế bên để tìm gặp nhỏ, dù hai lớp nằm sát nhau. Còn cậu thì nó chỉ dám đứng từ trên lan can tầng 2 nhìn xuống cái dáng cao cao, ngông ngông ấy, lặng lẽ, mờ nhạt. Những ngày tiếp theo mưa nhiều đến nao lòng, thôi kệ, dù sao nó cũng đã được đáp ứng 1 trong 2 nguyện vọng rồi, không có gì để phàn nàn nữa, người ta không thể có tất cả mọi thứ mà người ta muốn được. Chí ít, nó yên ổn, cho đến lúc này và nó hài lòng. Một mình nó ngồi trên hành lang, ngâm đi ngâm lại những giai điệu của Elderly Brothers… “Em sẽ giấu những giọt nước mắt của mình trong mưa”…

“Raindrops falling from heaven
Could never take away my misery
But since we're not together
I pray for stormy weather
To hide these tears I hope you'll never see.”

Nó yêu những giai điệu cảm xúc này, chỉ khác là nó không khóc, nó không hề khóc, ngay giờ phút này. Mọi chuyện với nó không có gì đáng để rơi nước mắt cả, bởi là chính nó gây ra mà, tại sao nó phải khóc như một đứa con gái đang thất tình vì bị đá và bỏ rơi cơ chứ? Và nó tự cười thầm với ý nghĩ một con nhím xù lông như nó cũng đã từng có “chiến tích” oanh liệt là bỏ rơi một cậu “hot boy” mà rất nhiều đứa con gái xinh xắn khác trong trường tình nguyện sắp hàng để được làm “em í” của cậu ấy chứ. Thế chẳng phải là nó giỏi sao? Bây giờ, nó có hành lang vắng, nó có bầu trời, nó có giai điệu nhẹ nhàng, có trà chanh mật ong chua ngọt mát lành, vậy hóa ra là nó có tất cả, chỉ trừ cậu, nó hiểu nó là đứa giàu có rồi, cậu chỉ là một thứ tài sản nhỏ nhoi trong quá khứ của nó mà thôi…

***

Bây giờ, đứng trước cậu, nó tuyệt vọng nhận ra tất cả những điều mà nó nghĩ chỉ là một sự bao biện, kiểu như “con cáo và chùm nho” vậy. Nó lờ đi ánh mắt ngạc nhiên của nhỏ khi thấy sự xuất hiện của vị khách lạ, thì có gì đâu, nhỏ cũng đã từng là vị khách lạ của nó mà. Chỉ kịp giới thiệu một câu “Đây là bạn tớ” cho nhỏ và kéo tuột cậu đi trước khi cậu kịp nói bất cứ thứ gì. Mưa nhiều chẳng đi đâu được, nó chỉ có thể nói chuyện với cậu ngay phía chân cầu thang mà thôi. Rụt rè nắm lấy bàn tay lành lạnh đầy vết chai do đập bóng lâu ngày, nó khẽ bảo nó sai rồi, nó nghĩ là việc quay lại là điều cả nó và cậu mong muốn. Chẳng phải cậu đã lên tận hành lang vắng để tìm gặp nó sao?... Có phải không?

Bus trưa, nó ngồi cạnh khung cửa, khẽ ngắm nhìn những giọt mưa rơi lạnh lẽo, sắc cạnh trên tấm kính trong veo. Tấm kính soi ngược lại cảnh vắng lặng của chuyến xe. Nó đã tìm ra một không gian riêng khác cho bản thân mình rồi. Không tĩnh lặng như hành lang vắng, mà đầy sống động với cảnh đường phố xe cộ ngược xuôi, ngắm nhìn cảnh vật khiến nó thấy cuộc sống thật thú vị. Trà chanh mật ong vừa ngọt vừa chua, quyện vào nhau kích thích vị giác một cách kì lạ. Máy lạnh rít khẽ trên đầu nó, buốt. Buốt như cái lúc cậu nói “Xin lỗi…” với nó ấy. Phải một lúc lâu sau khi ngồi trấn tĩnh lại, nó mới hình dung được là mình đã nghe những gì ở chân cầu thang hôm đó. Cậu đến hành lang vì nghe nói cô bạn mà cậu đang có cảm tình có thói quen lên đây sau giờ học, cô bạn ấy ốm ốm, mạnh mẽ, lúc nào cũng đeo earphone và cuồng món trà chanh mật ong…

Nó thôi không quay lại hành lang vắng vào lúc cuối giờ học nữa, mặc dù những giờ nghỉ nó vẫn tếu táo đứng đó đùa giỡn với mấy đứa bạn khìn khìn của nó, cùng vươn người ra lan can kêu gọi í ới những đứa bạn đang đi dưới sân trường. Hành lang chẳng có tội, nó chỉ có tội là quá vắng lặng vào lúc tan học, vắng đến mức thu hút lạ lùng một con bé đang khát khao sự yên tĩnh cho bản thân như nó. Mà đó có phải là cái tội không? 

Mưa cứ rơi rơi một cách nhẹ nhàng và êm ả, không đủ làm ướt vai áo, nhưng đủ để làm cho những người lái xe máy trên đường đi hối hả hơn và đủ để làm người ngồi sau nép vào lưng người ngồi trước hơn. Bên dưới kia, gần khung cửa sổ nó đang ngồi, có một chiếc xe màu cam rực rỡ đang lăn bánh một cách vui vẻ trên đường. Trên xe, cậu bạn có cái lưng ngang ngang li ti mồ hôi đang gò người đạp khí thế, vừa đạp xe cậu vừa nói chuyện gì đó với cô bạn đeo earphone, dáng cô bạn ấy ốm một cách kì lạ, không tỏ vẻ yếu đuối, ngược lại, trông nhỏ còn mạnh mẽ hơn nó cả trăm lần, một tay nhỏ ôm quả bóng tròn tròn bụi bụi, tay kia cầm cốc trà có ống hút đỏ tươi thu hút ánh nhìn, thật dịu dàng…

Nó nhắm mắt lại. Quay mặt đi.

Trong sân trường, trên hành lang vắng, lá vẫn rơi trải đều khắp nơi, bất chấp sự vắng lặng, bất chấp cả mưa bay…

[Kenh21.com]

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hostgator Discount Code