Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế những đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?

[Kenh21.com]

Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông?
Mười lăm tuổi, cậu bạn trai nào ngỏ lời, mình cũng rung động. Bất kể cậu ấy là ai, cá tính thế nào, gia cảnh ra sao. Cậu ấy chỉ cần học giỏi là đủ.
Hai mươi tuổi, thích những gì lãng mạn tuyệt đối. Sẵn sàng bỏ một kẻ theo đuổi chỉ vì kẻ ấy không biết tặng thứ hoa mà bạn thích. Và kẻ nào nói lời ngon ngọt sẽ có được trái tim yêu.
Đến ba mươi, lại cần một người đàn ông vừa lãng mạn vừa có kinh tế độc lập, lại còn phải biết đối nội, đối ngoại, lấy lòng bạn bè người thân của ta.
Bốn mươi dường như phức tạp hơn, không chỉ vừa lãng mạn, vừa có kinh tế độc lập, vừa biết ăn ở cư xử khéo léo chu đáo, lại còn phải có kiến văn, hiểu biết thời sự xã hội, có gu thẩm mỹ, không được gia trưởng, được biết mặt biết tên trên mạng Internet. Và quan trọng nhất là chưa từng cưới vợ lần nào.
Không biết người yêu lý tưởng của tuổi năm mươi thì sẽ ra sao?
Bạn không nhận ra rằng, người đàn ông lý tưởng của tuổi bốn mươi chính là cậu trai ấu trĩ của tuổi đôi mươi, là người thanh niên ba mươi tuổi chật vật kiếm sống và lập thân lập nghiệp mà bạn đã bỏ lại sau lưng. Bạn chưa có ai yêu chỉ bởi bạn đã không bao giờ cho cậu trai ấu trĩ ấy một cơ hội để ngỏ lời.
Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy. Nên bạn đã đi lướt qua người đàn ông tốt chỉ vì anh ấy không hấp dẫn, không bảnh bao ăn nói ngọt ngào, không biết lấy lòng bạn, không tỏa ra ánh hào quang thành đạt giàu có vào thời điểm bạn gặp anh ấy.
Người con trai chu đáo và chân thành có thể là một người rất vụng về, không đoán được bạn thích hoa gì, bạn ưa câu hứa hẹn nào, bạn thích được khen ra sao. Vì thế nên bạn để anh ta rớt lại ở tuổi hai mươi.
Người con trai thành đạt có thể bắt đầu hành trình trưởng thành bằng hình ảnh một cậu trai kiêu căng, ảo tưởng về bản thân nên ngày đêm chỉ theo đuổi mục đích khẳng định cái tôi to đùng ấy. Hối hả với từng cơ hội đến với cậu ấy. Bạn thấy một kẻ kỳ quặc, khó nói chuyện, kiêu ngạo thì làm sao xứng đáng được bạn yêu?
Một người chồng tốt, yêu vợ con, chu đáo việc nhà, biết đỡ đần gánh vác cùng bạn, có khi lại là một người con trai đãng trí, nghèo và luộm thuộm, xấu trai, đi xe cũ, nghiện thuốc lá nặng, chẳng biết gì về phim ảnh và ca sĩ đang lên. Vì thế bạn cũng đánh trượt người chồng tốt ngay từ vòng gặp gỡ đầu tiên.
Và trong lúc bạn thất vọng vì hiện tại, bạn vẫn sụt sùi với những bộ phim diễm tuyệt có những anh chàng vừa đẹp trai, vừa đa tình, vừa chung tình, vừa yêu tha thiết cô bạn gái, vừa tài giỏi thành đạt, vừa sẵn sàng xả thân để làm vừa lòng cô bạn gái. Bạn buồn bã nghĩ rằng, tại sao trong đời sống, đàn ông tốt đẹp đã đi đâu? Ở đâu ba tiếng “Anh yêu em!” của riêng mình bạn mà thôi? Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế những đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Họ không đi đâu cả, họ luôn ở bên cạnh bạn, từ lúc bạn mười lăm cho tới khi bạn bốn mươi, năm mươi.
Chỉ có điều bạn không hề nhận ra họ là ai, mà thôi!

Sốc: Học viên lớn tiếng thách thức thầy giáo ngay trên lớp học

[Kenh21.com]

Đoạn video ghi lại cảnh một học viên ngồi trong giờ học không ghi chép bài, nghe điện thoại, khi bị nhắc nhở, học viên này còn đứng lên "cãi nhau tay đôi" với thầy giáo...không những thế học viên này còn lớn tiếng 'lên mặt' và thách thức thầy giáo của mình trước sự chứng kiến của cả lớp học...
Độc giả Lê Thanh đã gửi về báo điện tử Giáo dục Việt Nam một đoạn video ghi lại cảnh trong giờ học buổi tối, một học viên khá lớn tuổi đang đứng ở phía dưới lớp học "cãi nhau tay đôi" với thầy giáo của mình (đang ngồi trên bục giảng phía trên).

Theo độc giả Lê Thanh phản ánh, đoạn clip trên được ghi lại trong giờ học được cho là của một lớp học cao học buổi tối. Giảng viên đang giảng bài cho lớp học thì phát hiện một học viên ngồi phía cuối lớp không ghi chép bài và có hành động nghe điện thoại, khi bị nhắc nhở học viên này đã có hành vi đứng dậy và có những lời lẽ không hay, thậm chí như "cãi nhau tay đôi", thách thức với thầy giáo.

Người học viên đang đứng này đã có những lời nói không hay thậm chí là dọa nạt thầy ngay trong lớp học khi bị nhắc nhở vì vi phạm (ảnh cắt từ clip)
Không những vậy, khi giảng viên yêu cầu học viên này ra khỏi lớp vì làm ảnh hưởng đến mọi người đang học thì anh này còn có những lời lẽ mang tính dọa nạt, thách thức thầy giáo của mình trước sự chứng kiến của cả lớp học.

"Thực sự, tôi rất bức xúc khi xem clip này, trong khi cả lớp đang chăm chú nghe giảng, học viên này cũng đã cứng tuổi, dù tóc đã bạc, quần áo sơ vin chỉnh tề, vậy mà đã không ghi chép bài, nghe điện thoại, khi bị thầy nhắc nhở lại còn đứng dậy lớn tiếng dùng những từ ngữ không hay, thậm chí là dọa nạt thầy. Thực sự với thái độ học tập, tư cách đạo đức của người học viên này, tôi cho rằng không còn xứng đáng để được ngồi học trong những lớp như thế này nữa", độc giả Lê Thanh bức xúc.

Cũng theo thông tin của độc giả Lê Thanh cung cấp và một số nguồn tin mà báo điện tử Giáo dục Việt Nam có được thì học viên này có thể đang theo học tại lớp cao học Sư phạm kỹ thuật khóa 2011 tại trường ĐH Bách khoa Hà Nội.

Dưới đây là đoạn clip ghi lại cảnh người học viên này đứng "cãi nhau tay đôi" với giảng viên trong lớp học mà độc giả Lê Thanh cung cấp. Mời bạn đọc cùng theo dõi:

Bạn thấy thế nào về việc học viên đứng lên cãi nhau tay đôi, thậm chí còn lớn tiếng thách thức thầy giáo?
  •  Không thể chấp nhận được
  •  Thấy bình thường
  •  Đây là một hành vi cần lên án
  •  Phương án khác







Báo điện tử Giáo dục Việt Nam sẽ tiếp tục tìm hiểu và thông tin về vụ việc này đến bạn đọc...

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Người Việt đang làm giàu cho Facebook


Khi gia nhập một trang mạng xã hội đồng nghĩa với việc bạn đã cung cấp thông tin cá nhân của mình.


[Kenh21.com]
Trong khi ở châu Âu, người ta đã tính đến việc đối phó với những "người khổng lồ” Facebook, Google... bằng việc cho ra đời bộ quy tắc bảo vệ thông tin cá nhân trong môi trường internet thì ở Việt Nam, gần như chúng ta vẫn đang hồn nhiên cung cấp thông tin cá nhân trên các trang mạng.



Điều gì khiến trang mạng xã hội khổng lồ của thế giới là Facebook chỉ sau 8 năm ra đời, ngay trong đợt chào bán cổ phiếu lần đầu ra công chúng vừa qua đã lập tức thu được 30 tỉ USD? Câu trả lời là chính thông tin riêng tư của hàng triệu người truy cập mỗi ngày đã làm giàu cho nhà sáng lập Facebook – ông chủ Mark Zuckerberg. Trong khi ở châu Âu, người ta đã tính đến việc đối phó với những "người khổng lồ” Facebook, Google... bằng việc cho ra đời bộ quy tắc bảo vệ thông tin cá nhân trong môi trường internet thì ở Việt Nam, gần như chúng ta vẫn đang hồn nhiên cung cấp thông tin cá nhân trên các trang mạng.

Sự phát triển như vũ bão của công nghệ đã khiến giấc mơ nhiều chục năm trước của những cơ quan tình báo siêu đẳng nhất thế giới như CIA, KGB, MI6 hay Mossad... trở thành hiện thực khi ông chủ các tập đoàn công nghệ thông tin hàng đầu thế giới có trong tay thông tin cá nhân của hàng tỉ người trên trái đất. Người ta tính chỉ riêng Facebook có tới hàng chục ngàn máy chủ hiện đang lưu trữ một lượng dữ liệu khổng lồ từ gần 500 triệu người vẫn đang "chia sẻ” trên Facebook mỗi ngày, từ hơn 800 triệu người truy cập mỗi tháng, với hàng tỉ bức ảnh và hàng chục tỉ bài viết. Con số quan trọng khiến cổ phiếu Facebook lần đầu chào bán đã đem lại lợi nhuận khổng lồ là 100 triệu tỉ byte hình ảnh và video đang được lưu trữ trong các máy chủ.

Châu Âu dường như là nơi "ngộ” ra sớm nhất hậu họa khôn lường khi thông tin cá nhân giờ đây, không nghi ngờ gì nữa, đã trở thành tài sản làm giàu cho các ông chủ công nghệ thông tin của nước Mỹ. Trung Quốc – đất nước với dân số một tỉ người cũng rất nhanh chóng áp dụng chính sách kiểm soát chặt chẽ các trang web như Google, còn Facebook thậm chí có lúc còn bị cấm.

Nhưng ở Việt Nam hàng triệu người sử dụng internet, truy cập các trang mạng xã hội mỗi ngày dường như ít đọc kỹ các điều khoản và ít người ý thức rằng Google, Yahoo hay Facebook đang nắm giữ tên tuổi, giới tính, các email, các tập tin và hình ảnh, quan điểm chính trị, quan hệ riêng tư và cả những thông tin cá nhân nhất của mình. Bởi vì nhiều người nhầm tưởng cứ tự mình xóa đi là xong mà không hiểu những dữ liệu này tồn tại vĩnh viễn trong các máy chủ của những ông chủ cách xa chúng ta cả nửa vòng trái đất. Đơn giản nhất là những thông tin ấy sẽ được sử dụng cho các mục đích kinh doanh như tìm hiểu thị trường, đánh giá thị trường từ việc nghiên cứu thói quen của người tiêu dùng... Còn vô vàn những mục đích khác, hậu quả khôn lường mà chúng ta chưa hình dung hết.

Trở lại với vấn đề đã đề cập ở phần đầu bài viết là người Việt Nam đi đâu cũng hồn nhiên cung cấp thông tin cá nhân, đôi khi chỉ để lấy một chai nhỏ dầu gội đầu khuyến mại. Cùng với chủ quan này từ phía người dân, thì pháp luật cũng chưa với tới vấn đề này. Trong thời gian qua, cơ quan chức năng cũng đã xử lý được một vài vụ mua bán thông tin cá nhân (thường đó là những vụ rao bán công khai trên mạng). Nhưng trong thực tế, gần như người Việt Nam nào (đặc biệt là người sống ở thành phố, giới công chức, nhân viên văn phòng…) cũng đang trở thành nạn nhân của trò vi phạm thông tin cá nhân khi ngày ngày trong điện thoại, trong hộp thư điện tử vẫn xuất hiện đầy rầy những thông tin bán hàng, khuyến mại, chào mời mua bảo hiểm.

Công tác bảo mật thông tin khách hàng hầu như chưa được các doanh nghiệp ở Việt Nam chú trọng (bởi vì họ chưa bị đối mặt với những vụ kiện phải đền bù một số tiền lớn cho khách hàng khi họ để lộ thông tin cá nhân). Chẳng hạn, nếu ai đó gửi tiền vào ngân hàng, thì ngay lập tức sau đó, sẽ có nhân viên của chính ngân hàng đó gọi tới số điện thoại để chào mời làm thẻ visa. Hoặc ví dụ bạn mở một tài khoản chứng khoán thì email của bạn sẽ tràn ngập thông tin tiếp thị bất động sản từ nhiều công ty môi giới... Một vài người cũng đã gửi đơn kiện khi biết chắc số điện thoại của mình chỉ có thể rò rỉ từ chính công ty điện thoại, từ công ty chứng khoán hay từ một ngân hàng... Nhưng hầu như chưa có cá nhân nào quyết tâm theo đuổi đến cùng để buộc doanh nghiệp phải đền bù thiệt hại. 

Trong khi đó, như đã nói ở trên, xử lý của cơ quan chức năng mới dừng lại ở những vụ mua bán thông tin cá nhân công khai chứ luật pháp chưa có chế tài hoặc quy định nghiêm ngặt nhằm phạt thật nặng các đơn vị không bảo mật thông tin khách hàng. Rõ ràng danh sách có kèm theo thông tin cá nhân của hàng trăm khách hàng được rao bán trên mạng trong thời gian qua chắc chắn phải được "tuồn” ra từ chính nhân viên của các công ty dịch vụ. Thật hài hước vì theo ý kiến nhiều người chẳng khó khăn gì khi các nhân viên có nhiệm vụ tiếp xúc với khách hàng đều có thể có trong tay các danh sách đó.

Thông tin, dữ liệu cá nhân của con người đang là một nguồn tài nguyên mới. Minh họa: TL

Bây giờ là lúc không còn phải tranh cãi, có một sự thật đang được cả thế giới thừa nhận: thông tin, dữ liệu cá nhân của con người đang là một nguồn tài nguyên mới. Điều này giải thích vì sao những bộ óc siêu việt của nước Mỹ không còn ham chạy theo việc sản xuất các sản phẩm công nghệ (họ đã chuyển qua cho các nước khác dưới hình thức bán bản quyền công nghệ) để tập trung đầu tư vào khai thác nguồn "tài nguyên” này. Nếu sản xuất phần mềm hay chạy đua theo các sản phẩm như máy tính, điện thoại... ông chủ Mark Zuckerberg không thể bán được số cổ phiếu trị giá 30 tỉ USD chỉ sau có 8 năm Facebook ra đời!

Vậy nên cũng đã đến lúc, mặc dù có thể đã hơi muộn, người Việt Nam phải ý thức được thông tin cá nhân là tài sản. Về phía mỗi cá nhân, hãy cảnh giác với các dịch vụ trong cuộc sống hay trên internet khi họ yêu cầu (nhưng không bắt buộc), cung cấp các thông tin cá nhân của mình. Lý do được đưa ra rất thuyết phục, như là để có thể liên lạc công việc hay chăm sóc khách hàng tốt hơn. Điều này khiến hầu hết mọi người đều chủ quan và đó chính là lý do để có thể sau đó sẽ phải bị tra tấn bởi điện thoại, tin nhắn quảng cáo, chào mời...

Trong khi hàng triệu người Việt Nam "ăn ngủ” cùng internet với một niềm tự hào mạng internet ở Việt Nam phát triển hơn nhiều nước khác, với "sáng kiến” của không ít người là gửi toàn bộ những lưu trữ cá nhân của mình lên mạng vì không tin tưởng vào các ổ cứng thì về phía lợi ích quốc gia, cũng cần có những đánh giá nghiêm túc về các mạng xã hội. Chẳng hạn có thể yêu cầu họ phải chia sẻ lợi nhuận khổng lồ thu được từ dữ liệu cá nhân của hàng triệu người Việt Nam sử dụng Facebook, Google... Mặt khác, cũng phải lường trước những hệ lụy chính trị nảy sinh từ việc nghiên cứu thói quen, thái độ chính trị của hàng triệu người Việt được bộc lộ trên các mạng xã hội mỗi ngày...

Báo Tuổi trẻ TP. Hồ Chí Minh dẫn theo Reuters cho biết, châu Âu đã chuẩn bị cho sự ra đời của bộ quy tắc bảo vệ thông tin cá nhân mới trong môi trường internet nhằm vào các "ông lớn” như Google, Facebook... Về cơ bản, bộ quy tắc này sẽ làm rõ trách nhiệm của các nhà cung cấp dịch vụ internet trong việc bảo quản thông tin người dùng, đồng thời mang lại quyền tự quyết cao hơn cho người dùng về những thông tin cá nhân đã cung cấp. Theo đó nếu một công ty bị đánh cắp thông tin cá nhân của người dùng hoặc xử lý dữ liệu đó sai mục đích, mức phạt có thể từ 1% đến 5% doanh thu trên toàn cầu của công ty đó.
Bộ quy tắc này cũng sẽ mang lại quyền tự quyết cao hơn cho người dùng. Nghĩa là có quyền được yêu cầu xóa hoàn toàn (không còn lưu trữ tại các máy chủ) nếu không muốn những thông tin, lý lịch của mình xuất hiện trên internet nữa; cũng như có quyền được chuyển những thông tin này về một nhà cung cấp dịch vụ internet khác.


(Theo Đại đoàn kết)

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Vài cách để có được tự tin trong cuộc sống

[Kenh21.com]

Có bao giờ bạn nhìn mình trong gương và ngượng nghịu trước hình ảnh của mình chưa? Nếu đó là thói quen của bạn thì tôi khuyên bạn nên từ bỏ nó. Nếu bạn không thích chính bản thân mình thì làm sao bạn có thể tự tin vào chính mình. Và nếu bạn thiếu sự tự tin nơi bản thân thì làm sao người ta có thể tin tưởng bạn? Nhiều người, dù già hay trẻ đều thiếu tự tin vào một thứ gì đó trong cuộc sống - có thể là thiếu tự tin về ngoại hình, giọng nói, lối sống, thói quen, công việc hay thậm chí là gia đình.

Khi đi phỏng vấn, sự tự tin sẽ giúp bạn xin được việc. Hãy tưởng tượng có 2 ứng viên được phỏng vấn, một người thì tự tin, quả quyết, còn người kia thì rất lo lắng. Dĩ nhiên người thứ nhất sẽ có ưu thế hơn. Không ai có được tự tin chỉ qua một đêm, mà đó là cả một quá trình, nhưng mọi người có thể đạt được nếu họ cố gắng. Những cách sau đây sẽ giúp bạn tự tin hơn:

1. Thích chính mình

Bước đầu tiên để tự tin hơn là phải chấp nhận và yêu thích bản thân. Bạn nên liệt kê tất cả những đặc điểm tích cực và điểm mạnh của mình trên một tờ giấy hoặc quyển sổ. Bằng cách này, bạn sẽ tự nhắc nhở rằng mình cũng có rất nhiều tố chất đáng quý như những người khác. Từ đó, bạn sẽ yêu thích bản thân và cảm thấy tự tin hơn nhiều.

2. Tham gia các hội thảo

Cách rất tốt để tăng thêm tự tin là bạn hãy tham gia các hội thảo chuyên đề về bí quyết và hướng dẫn có được tự tin do những chuyên gia trình bày. Bạn có thể lấy những ý chính hoặc quan sát những cử chỉ và phong thái mà họ thể hiện.

3. Động viên bản thân

Dù chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn hay bài diễn văn, bạn hãy luôn tự nhủ rằng bạn sẽ làm được. Hãy động viên bản thân mỗi ngày và bạn sẽ thấy sự tự tin của mình không ngừng tăng lên. Một cách khác là hàng ngày sau khi đi học hoặc đi làm về, bạn nên liệt kê ít nhất 4 việc mà bạn đã làm tốt trong ngày hôm đó.

4. Vượt qua nỗi sợ hãi

Một số người lo sợ họ sẽ không thể thành công trong bất cứ việc gì. Điều đó sẽ là một bất lợi và làm mất sự tự tin của bạn vào chính mình, thậm chí cả những việc trong cuộc sống. Để từ bỏ cảm giác ấy, bạn hãy luôn nhắc nhở mình, sẽ không làm bất cứ việc gì một khi còn nỗi lo mình sẽ thất bại. Hãy tích cực và hãy làm việc hăng say.

5. Chấp nhận thất bại

Nếu bạn luôn luôn khóc lóc sau những thất bại, thì bạn sẽ chẳng thể nào tiến bộ được. Hãy nhớ rằng, những sai lầm và những thất bại đã qua không thể đảo ngược lại. Một người tự tin luôn nhìn về quá khứ để sống cho hiện tại và hướng đến tương lai. Nếu bạn thất bại một lần, không sao cả, hãy lấy nó làm bài học cho mình.



Biên dịch: Hoài Thương (vn8x)

Cuộc sống vô cùng tươi đẹp

[Kenh21.com]

Cuộc sống vô cùng tươi đẹp, nhưng trong chúng ta đôi khi có nhiều người lại rất dễ dàng nổi cáu. Thông thường người ta dễ nổi cáu bởi tâm trạng thất vọng, bị stress, lo sợ, đau đớn, mệt mỏi, ghen tỵ hay đôi khi là cảm giác có lỗi. Vậy làm thế nào để hạn chế những cơn cáu giận đó?
Chúng ta hãy đưa ra một ví dụ, đó là trong tình yêu, khi chàng trai lừa dối cô gái, còn cô gái lại rất tin tưởng vào tình yêu tươi đẹp đó. Khi sự thật được phơi bày, sự thất vọng và đau đớn sẽ làm cho cô gái vô cùng tức giận. Không chỉ tức giận với chàng trai kia mà tức giận với tất cả mọi thứ xung quanh.
Không ai phủ nhận việc cô gái có quyền tức giận là hoàn toàn đúng. Khi làm ai đó thất vọng, niềm tin sụp đổ, hệ quả tất yếu là người đó sẽ bị suy sụp tinh thần, sẽ trở nên cáu giận với tất cả mọi việc xung quanh. Trong trường hợp ở trên, sẽ dễ dàng hơn cho cô gái nếu như cô yêu một tình yêu mà không mong chờ sự đáp lại, như vậy dù chàng trai có lừa dối cô cũng không bị shock nặng nề.
Trái tim yêu thương phải học cách để yêu, một tình yêu chân thành mà không hy vọng có sự đền đáp, như vậy trái tim đó không thể tổn thương. Nhưng để đạt được tình yêu đó thì vô cùng khó khăn, mà có người cả đời không thể làm được. Hãy cố gắng yêu thương mọi người, hãy học cách yêu mà không suy tính, yêu hết lòng mà không mong được người khác đáp đền. Hãy học cách "Cho" mà không cần "Nhận" lại. Lúc đó thực sự thiên đường sẽ mở ra với bạn.
Người ta cũng có thể dễ dàng cáu giận do mất cân bằng về tình cảm cũng như tinh thần. Những lúc này sẽ làm người ta hay cáu kỉnh, cảm thấy cô độc, buồn chán. Tình trạng này khiến người ta không thể điều khiển được cảm xúc và suy nghĩ của chính mình. Lúc này nhiều người trốn tránh sự mất cân bằng đó bằng cách làm việc thật nhiều, uống rượu thật nhiều, hay quan hệ lăng nhăng, tách mình ra khỏi cuộc sống thực. Thậm chí nhiều người còn có suy nghĩ phải tự sát để giải quyết vấn đề.
Dấu hiệu để thấy được sự mất cân bằng tâm sinh lý tình cảm là cảm giác gục ngã, mất ngủ, luôn thấy buồn phiền, có lỗi với mọi thứ xung quanh và thấy cuộc đời thật vô nghĩa. Đàn ông khi mất thăng bằng thường ít khóc hơn phụ nữ, nhưng họ lại hay bực tức và dễ nản chí, có thể sẵn sàng gây gổ với bất kỳ ai, tránh mặt mọi người, kể cả gia đình, luôn kêu mệt mỏi và đánh mất các sở thích cá nhân. Thông thường đàn ông dễ mắc chứng mất cân bằng tình cảm hơn nữ giới. Nhưng do đàn ông hiếm khi tìm kiếm sự trợ giúp của người khác cũng như bác sĩ tâm lý nên việc chữa trị cũng thường khó hơn.
Vậy chúng ta nên làm gì? Cách duy nhất đó là phải điều khiển được cảm xúc và suy nghĩ. Đừng để những suy nghĩ và cảm giác tiêu cực xâm chiếm. Hãy nghĩ đến những điều vui vẻ, những cái lạc quan đang ở phía trước.
De cuoc song tuoi dep hon
Stress cũng là nguyên nhân chính gây nên chứng đổ quạu bất thường. Áp lực tâm lý, áp lực công việc, áp lực trong cuộc sống tình cảm, áp lực về trách nhiệm khiến cho bạn cảm thấy khó thở. Lúc này người ta sẽ loay hoay không biết nên làm gì. Lý trí thì bảo phải cố gắng, nhưng thực ra lúc này đa số thường buông xuôi, mặc kệ tất cả. Tâm trí rối bời và lúc đó cáu giận với mọi người là chuyện bình thường. Những người bị stress thường có tâm lý thu mình lại, tránh tiếp xúc với mọi người, ngại đề cập đến vấn đề họ đang mắc phải, trốn tránh và sợ thất bại.
Cuộc sống luôn sôi động với bao áp lực hàng ngày, chính vì vậy stress là vấn đề nan giải mà hầu như ai cũng đã từng "dính" phải. Những lúc này, hãy nghỉ ngơi, hãy hít thở thật sâu và bắt đầu phân tích, đi thẳng vào vấn đề đang gặp khó khăn. Càng trốn tránh bạn càng lún sâu vào nó. Nếu vấn đề gì không giải quyết được có thể nhờ bạn bè và người thân giúp đỡ. Luôn nhớ rằng những người thân yêu mà bạn đang sẵn sàng nổi cáu kia luôn dang rộng vòng tay để giúp đỡ bạn khi bạn gặp khó khăn.
Trước khi tìm đến lời khuyên của các bác sĩ tâm lý, chúng ta hãy học cách điều khiển suy nghĩ và cảm xúc của mình, như vậy có thể biết cách giải quyết mọi tình huống thật khôn ngoan. Và mỗi lần khi bạn cảm thấy sắp nổi giận, hãy tự hỏi mình xem có nên không. Hãy nghĩ thật kỹ và bạn sẽ nhận ra là dù thế nào mình cũng mất mát. Giận dữ không chỉ làm bạn buồn bực mà còn gây tổn thương cho rất nhiều người khác nữa. Trong một mối quan hệ, dù là tình yêu hay tình bạn, giận dữ cũng sẽ làm tổn thương mối quan hệ đó. Sự tức giận sẽ hút hết nhựa sống của bạn, khiến bạn cảm thấy mệt mỏi và buồn chán, nghiêm trọng hơn có thể gây nguy hại cho tim.
Nên nhớ rằng cái tôi, cái bản tính của mỗi người cũng giống như chiếc ghế, chỉ chiếm được nó là một vật, một thứ, chứ không thể nào san bằng được cho hai trở lên cùng một lúc. Lúc này chỉ phụ thuộc vào bạn xem muốn cái gì ngự trị trên chiếc ghế đó, tình yêu thương hay sự giận dữ? Bạn hãy lựa chọn theo cảm giác và suy nghĩ của mình sao cho thấu đáo và thông minh nhất, để không một lần phải cảm thấy đáng tiếc về lựa chọn của mình, để cuộc sống thêm tươi đẹp và có ý nghĩa hơn.
(Theo Đàn Ông)
Việt Báo (Theo_24h)

VÌ SAO CHÚNG TA ĐÔI KHI BỎ MẶC NGƯỜI BỊ NẠN?

[Kenh21.com]

Nguồn: Google

Một trong những sai lầm của chúng ta khi đánh giá người khác là cho rằng tính cách được thể hiện toàn bộ qua hành vi. Tuy nhiên, điều này bỏ quên một yếu tố quan trọng khác quyết định đến hành vi của con người: sự tác động của môi trường. Các yếu tố môi trường có thể làm một người thể hiện hoàn toàn trái ngược với các biểu hiện thông thường xuất phát từ tính cách.  

Vào năm 1973, hai nhà tâm lý học xã hội Darley và Barton đã kiểm chứng hành vi của con người qua việc tái thể hiện câu chuyện "Người Samaritan tốt" trong Kinh thánh. Câu chuyện kể về hành trình của một người Do Thái đến Jericho. Anh ta bị tấn công và nằm trên một bên đường. Một linh mục và trợ lý bước qua, và cuối cùng một người Samaritan, vốn được cho rằng ghét người Do Thái, đã giúp đỡ người đàn ông bị nạn. Darley và Batson tự hỏi, liệu chúng ta có đưa ra những phán xét quá nhanh chóng về linh mục và người trợ lý. Có thể họ đang có việc cần đi gấp?

Hai nhà tâm lý đã tụ họp 67 sinh viên từ trường đạo Princeton Theological Seminary và thông báo với các sinh viên đây là một thí nghiệm về giáo dục đạo và nghề. Các sinh viên thực hiện một bản khảo sát tâm lý và được yêu cầu phát biểu ở một căn phòng gần đó. Một nửa sinh viên được yêu cầu nói về những công việc phù hợp sau tốt nghiệp, nửa còn lại được yêu cầu nói về câu chuyện "Người Samaritan tốt".

Các sinh viên không hề biết họ đang tham gia vào một thí nghiệm tái hiện câu chuyện "Người Samaritan tốt". Sau khi thực hiện bản khảo sát tâm lý và trên đi đến căn phòng gần đấy để thực hiện bài phát biểu, họ sẽ thấy một người nằm sập người ở hành lang, mắt nhắm và ho liên tục. Đây là nhân vật do một thành viên của nhóm nghiên cứu đóng vai. Các sinh viên sẽ phải đi qua người đàn ông này để đến địa điểm được yêu cầu. 

Các nhà nghiên cứu cho rằng quyết định có giúp đỡ người đàn ông phụ thuộc vào việc các sinh viên có vội vã hay không. Chính vì vậy, họ đưa cho các sinh viên bản đồ và một trong ba hướng dẫn sau đây:

"Em trễ rồi. Họ đã chờ em từ vài phút trước đây. Tốt nhất là chúng ta nên nhanh lên"
"Người phụ tá đã sẵn sàng, hãy đến chỗ đó ngay."
"Cần vài phút để người nghe sẵn sàng, nhưng mà em nên đến đó sớm hơn" 

Ba mức độ khác nhau của sự vội vã được tạo ra. Một vài sinh viên cần phải nhanh chóng đến nơi, một vài không cần phải vội vã và số còn lại khá thong thả. Trong ba nhóm mức độ này, có hai tình trạng khác nhau: một nửa sinh viên được yêu cầu nói về lựa chọn nghề nghiệp, một nữa nói về câu chuyện "Người Samatiran tốt". Như vậy, các nhà tâm lý có thể xem xét mức độ ảnh hưởng của hai yếu tố: sự vội vã của người tham gia trong tình huống và nội dung bài phát biểu. Yếu tố nào sẽ có sức ảnh hưởng nhiều nhất đến các sinh viên? Hãy lưu ý, đây là các sinh viên trường đạo, nhiều người trong số đó sẽ trở thành các linh mục tương lai. 

Đây là kết quả: 40% trong số các sinh viên sẽ giúp đỡ người bị nạn nhưng mức độ của sự vội vã ảnh hưởng rất lớn đến hành vi của các sinh viên:
  • Mức độ vội vã thấp: 63%
  • Mức độ vội vã trung bình: 45%
  • Mức độ vội vã cao: 10%
Nội dung của bài phát biểu cũng có tác động đến các sinh viên. 29% các sinh viên phát biểu về sự lựa chọn nghề nghiệp và 53% các sinh viên phát biểu về câu chuyện "Người Samaritan tốt" sẽ giúp đỡ người bị nạn.

Hãy nhớ lại trước đó, các sinh viên đã thực hiện một bài kiểm tra tính cách. Hầu hết họ đều có tính cách hướng đến tôn giáo (religiosity). Tuy nhiên, khi các nhà tâm lý so sánh mức độ ảnh hưởng của tính cách đến hoàn cảnh, mức độ ảnh hưởng của "tính cách hướng đến tôn giáo" gần như không tạo sự khác biệt trong quyết định của các sinh viên. Trong trường hợp này, chúng ta có thể thấy được hoàn cảnh đã hoàn toàn lu mờ sự ảnh hưởng của tính cách đến hành vi.

Kết quả của thí nghiệm này phù hợp với xu hướng tâm lý "fundamental attribution error" (tạm dịch: sự phân bổ sai cơ bản). Đây là xu hướng của con người khi luôn cho rằng hành vi của luôn phản ánh tính cách chứ hành vi không liên quan đến hoàn cảnh. Trái ngược với nhận định này, các nghiên cứu cho thấy, trong rất nhiều trường hợp, hoàn cảnh và môi trường ảnh hưởng đến hành động của chúng ta nhiều hơn là tính cách. Mỗi người đều chịu tác động của môi trường để từ đó thực hiện các hành động, đôi khi có hoặc không cân nhắc. Những hành vi "không tốt" chưa chắc do những người "không tốt" thực hiện, và những hành vi "tốt" cũng chưa chắc chỉ xuất phát từ những người "tốt". 

Sẽ thật không công bằng nếu đánh giá một con người chỉ dựa vào hành động. Trong rất nhiều trường hợp, các hành vi của con người thể hiện rất ít về tính cách của chúng ta, mà thể hiện nhiều hơn về sự phức tạp của môi trường.

Nguồn: Spring

Lan T dịch

Lời người dịch: Bài viết đưa ra một giả thuyết có thể giải thích cho sự thờ ơ của nhiều người qua đường trong câu chuyện về cô bé người Trung Quốc hai tuổi không nhận được sự cứu giúp khi rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo. Đôi khi thái độ chỉ trong một hoàn cảnh không thể hiện được đầy đủ về tính cách con người. Chúng ta cần quan sát về hành vi trong nhiều hoàn cảnh khác nhau mới có thể đưa ra nhận định về người khác. Chúng ta có thể gọi những người qua đường là vô tâm, nhưng không vì thế mà có thể kết luận về nhân phẩm của họ và lên án cả một dân tộc. Đó là sự vội vã không cần thiết. 

CÁCH GIAO TIẾP BẰNG MẮT HIỆU QUẢ (EYE CONTACT)

[Kenh21.com]

Raplh Waldo Emerson viết, “Đôi mắt nói nhiều như cái lưỡi.” Chúng ta đều biết điều đó là đúng. Một vị bác sĩ rất giỏi giao tiếp với các bệnh nhân từng kể với tôi việc đầu tiên ông làm khi bước vào phòng bệnh là nhìn vào đôi mắt của bệnh nhân. “Nó giúp tôi thấu hiểu mức độ căng thẳng của người bệnh,” ông giải thích.

Đôi mắt là một trong những tài sản quý nhất của mỗi người. Mặc dù giữa phụ nữ và đàn ông có sự khác nhau về hành vi mắt cũng như ý nghĩa của chúng, giao tiếp bằng mắt luôn là hình thức giao tiếp phi ngôn từ mạnh mẽ nhất. Một nghiên cứu bởi Stephen Janik và Rodney Wellens tại Đại học Miami (Florida, USA) cho thấy 12.6% sự thu hút của một người được tạo ra ở miệng và đến 43.4% được tạo bởi đôi mắt. Như vậy, chỉ riêng mắt và miệng đã làm nên 56% sự thu hút của một người.
Chúng ta chú ý vào đôi mắt vì đó là bộ phận có khả năng diễn tả cảm xúc cao. Tại sao chúng ta lại nhìn vào mắt của người khác nếu không có ý định đánh giá cảm xúc của họ? Hãy tưởng tượng đến cảm xúc mà bạn cảm thấy khi đôi mắt của người yêu diễn tả những cảm xúc buồn bã, vui sướng, đam mê, sợ hãi, hoặc khi ngấn lệ. Bây giờ thử kết nối những hình ảnh hay bài hát với những miêu tả sau: đôi mắt xảo quyệt, đôi mắt biết cười, đôi mắt hoang dại, đôi mắt gian dối …

Phụ nữ biết rõ khả năng quyến rũ của đôi mắt. Họ thường dành nhiều thời gian chăm chút chúng hơn so với đàn ông. Cleopatra nổi tiếng với cách trang điểm mắt - bà dùng phấn đen để viền và làm nổi bật đôi mắt. Tại Ấn Độ, phụ nữ đeo trang sức quanh mắt để thu hút sự chú ý. Tại Mỹ, phụ nữ dùng kem che nếp nhăn, mi giả, phấn mắt và mascara.

Sự thật là phụ nữ thường giao tiếp bằng mắt nhiều hơn đàn ông. Có hai lý do giải thích cho hiện tượng này. Đầu tiên, phụ nữ được xem là dễ chịu hơn và thường phản ứng bằng các hành động phi ngôn từ. Họ cười nhiều và cởi mở hơn. Thứ hai, phụ nữ được xem là phái yếu. Họ không thể bảo vệ sự riêng tư của bản thân khỏi những cặp mắt tò mò.

Giao tiếp bằng mắt liên tục hơn 10 giây hay nhìn chằm chằm sẽ tạo ra cảm giác khó chịu. Người đối diện sẽ có thể nghĩ rằng “Răng mình dính rau à?”, “Mình có chùi mũi chưa nhỉ?” hay “Gã đó đang thách thức mình à?”. Ngược lại, việc tránh giao tiếp bằng mắt cũng thể hiện những thông điệp mạnh mẽ. Đưa ánh mắt ra hướng khác tạo cảm giác xa cách về tâm lý, và có thể là tín hiệu của sự giận dữ. “Tôi giận đến mức không muốn nhìn vào mặt anh nữa!” “Tôi ước gì chưa bao giờ thấy anh”, “Tránh đi cho khuất mắt tôi.” Thành ngữ “Talk to my hand” (nói chuyện với cái tay của tôi ấy) đồng nghĩa với “tôi không muốn nhìn anh.”


Một lần tôi cùng chồng mang xe đi sửa tại cửa tiệm của một người thợ tên Dave. Mặc dù tôi là chủ nhân của chiếc xe, và tôi hiểu rõ nguyên nhân tại sao chiếc xe bị hư, Dave không hề nhìn vào mắt tôi. Ông ta hành động như thể tôi không hiện hữu. Suốt cả cuộc trò chuyện, Dave chỉ nhìn Adam. Cảm thấy mình bị phớt lờ, tôi bước tới gần Adam như một cách để buộc Dave phải nhìn mình. Dave có liếc qua nhưng lập tức dành sự tập trung lại với Adam. Tình trạng này chỉ chấm dứt khi tôi lên tiếng. “Tôi là chủ của chiếc xe này, và tôi có thể nói cho ông biết tình trạng trước khi nó bị hư.” Lúc đó Dave mới chịu nhìn tôi.

Câu chuyện trên cho thấy chúng ta chú ý và dùng mắt để giao tiếp với đối tượng có địa vị cao nhiều hơn với những đối tượng có địa vị thấp. Tất cả chúng ta đều vô thức thể hiện điều đó qua đôi mắt, và thậm chí sử dụng đôi mắt để điều khiển tình hình và đạt được điều mình muốn. Cách giao tiếp bằng mắt cũng thể hiện vị thế của một người trong xã hội. Người ít quyền lực hay phụ thuộc vào ai đó thường chăm chú hơn so với những người có nhiều quyền lực.

Một nghiên cứu cho thấy chúng ta chú ý nhiều hơn đến những người có địa vị cao trong xã hội. Trong một nghiên cứu với các sinh viên và sĩ quan huấn luyện ROTC (Chương trình giáo dục quốc phòng Mỹ), các nhà khoa học nhận thấy những sĩ quan cao cấp, những người có uy quyền sẽ dành được nhiều ánh mắt từ người khác hơn các hạ cấp của họ. Những người có địa vị cao lại nhìn ít hơn vì họ không cần phải tiếp nhận những phản hồi từ cấp dưới. Có thể là họ cũng chẳng quan tâm đến hạ cấp nghĩ gì cả.

Một nghiên cứu khác chứng minh những người có địa vị cao thường thoải mái nhìn người khác, hay nhìn ít đi khi họ lắng nghe, và chiếm hữu một không gian lớn hơn. Họ có thể nhìn ra ngoài, xuống đại sảnh, hay nhìn hết tất cả mọi người trong phòng - họ có tầm nhìn rộng hơn. Điều này trái ngược với người có địa vị thấp hơn: họ thường quay đi nếu bị nhìn, nhìn chăm chú hơn khi họ lắng nghe, và bao quát một tầm nhìn hẹp hơn. Chúng ta có thể nhìn thấy những hành vi đó giữa đàn ông và phụ nữ, giám đốc và thư kí, hay giữa các sắc tộc.

Trong 30 năm làm công việc của một người huấn luyện và tư vấn trong các tập đoàn tư nhân lớn ở Mỹ, nhiều phụ nữ thường phàn nàn với tôi rằng họ cảm thấy không được xem trọng bởi các đồng nghiệp nam vì những người đồng nghiệp này không hề giao tiếp bằng bắt với họ. Ví dụ Janice, một nữ phó chủ tịch tập đoàn có thể nghĩ rằng người đồng nghiệp nam Ed không hề quan tâm đến những gì cô nói vì anh này không hề nhìn Janice. Đây là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, cũng có thế Ed không giao tiếp bằng mắt vì anh không muốn bị hiểu lầm là mình đang khiêu chiến với Janice. Trong khi đó, Janice diễn dãi việc thiếu giao tiếp bằng mắt của Ed là một hành động thể hiện sự thiếu tin tưởng vào cô. Mặt khác, cũng có thể là Ed cố tình tránh giao tiếp bằng mắt để thao túng tình hình và khẳng định uy thế. Nhà ngôn nhữ học Deborah Tannen đã chỉ ra, khi một người giữ thông tin, người đó sẽ tạo ra cho mình một vị thế có nhiều quyền lực hơn. Nếu Janice muốn tiếp cận thông tin đó, cô sẽ phải làm tất cả để phân tích những dấu hiệu phi ngôn từ của Ed. Điều này có nghĩ là cô càng phải nhìn Ed nhiều hơn để hiểu được những ý định của anh.

Phụ nữ dùng đôi mắt để tìm hiểu người khác đánh giá mình thế nào. Họ cũng cố gắng làm cho đối phương phải giao tiếp bằng mắt với mình. Phụ nữ sẽ hạ đôi mắt xuống nếu họ cảm thấy mình đã bị khuất phục. Ngược lại, đàn ông dùng đôi mắt để khẳng định vị thế và sức mạnh. Họ nhìn chằm chằm nhiều hơn phụ nữ. Họ ít sử dụng mắt để giao tiếp – đây chính là thông điệp “Anh là đồ nhãi nhép. Tôi mới là người có uy quyền hơn.” 

Quan tâm đến các hành vi phi ngôn từ sẽ giúp bạn hiểu được những tín hiệu mà bạn vô tình hay cố ý gởi đi, và cách mà những thông điệp này được tiếp nhận. Hãy chú ý đến những hành vi vô tình đi vượt quá giới hạn giao tiếp. Tôi nghĩ điều quan trọng là mọi người phải kiểm soát được hành vi của mình.

Phụ nữ nên nhận ra cách bạn luôn hạ mắt xuống, một hành động ngầm thể hiện sự khuất phục và thấp kém. Hãy giữ một cái nhìn chắc chắn để phát tín hiệu rằng “tôi ngang hàng với anh đấy”.

Nam giới nên giao tiếp bằng mắt nhiều hơn để hiểu được họ đang được người khác đánh giá như thế nào. Quan trọng là nếu các chàng trai không nhìn vào mắt cô gái, thì các cô sẽ nghĩ các chàng không hứng thú với mối quan hệ đâu. 


Thang N dịch

RỐI LOẠN TIỀN BẠC (MONEY DISORDER)

Một phụ nữ 35 tuổi ở Los Angeles cho biết sau khi thừa kế $500,000 năm năm về trước, cô hay hoảng sợ và thường xuyên thức thâu đêm. Cô cảm thấy xấu hổ khi có rất nhiều tiền vì cô cảm thấy dường như số tiền này chứ không phải chính thực lực đã giúp mình xây dựng được một công ty. Sau này cô nhận ra mình đã cố gắng chi tiêu khoảng tiền thừa kế một cách không cần thiết vì cô nghĩ mình không xứng đáng có nhiều tiền như thế. “Tôi cảm thấy xấu hổ vì mọi người xung quanh nghĩ tôi thành công trong khi tôi không nghĩ như vậy,” người phụ nữ cho biết. “Mọi người đều muốn được may mắn, và tôi đã trải qua kinh nghiệm đó. Những gì tôi có thể nói là: bạn phải trả giá cho chúng. Tôi không trả bằng tiền, nhưng tôi thanh toán bằng nhiều năm của cuộc đời.”

Câu chuyện là một dẫn chứng về triệu chứng mà các nhà tâm lý học gọi là Rối loạn tiền bạc(Money Disoder). Đây là triệu chứng phổ biến ở các nước phát triển và đang phát triển. Ở Mỹ, các nghiên cứu cho thấy tiền bạc là vấn đề lớn nhất dẫn đến sự xung đột, cãi vã và ly dị của các cặp vợ chồng mới cưới. Trước khi nền kinh tế thế giới đi xuống, cứ 3 trong 4 gia đình Mỹ thú nhận các vấn đề tiền bạc dẫn đến rất nhiều căng thẳng trong cuộc sống. Một khảo sát trên mạng của Hiệp Hội Tâm Lý Hoa Kì (American Psychological Association) cho thấy 75% trong số 2,500 người trưởng thành cho biết tiền là nguyên nhân số một của căng thẳng trong cuộc sống. Căng thẳng tài chính có thể làm giảm thỏa mãn trong quan hệ tình dục, giảm năng suất lao động và hiệu quả công việc, tăng nguy cơ mắc bệnh trầm cảm, dẫn đến nhiều vấn đề trong cảm xúc và sức khỏe.

Rối loạn tâm lý tiền bạc xảy ra khi một cá nhân liên tục thực hiện các hành vi tự hủy hoại và tự giới hạn tài chính của bản thân. Rối loạn xảy ra khi ý thức về tiền bạc bị tiêu cực hóa từ những trải nghiệm từ ấu thơ của mỗi người. Những trải nghiệm này bao gồm sự lo lắng, phiền não hoặc những sự kiện không hay trong cuộc sống liên quan đến tiền bạc. Các trải nghiệm này gây ra các ấn tượng theo nhiều mức độ và có thể kéo dài đến tuổi trưởng thành. Các ấn tượng đấy trở thành niềm tin cốt lõi (core belief) về tài chính trong tương lai của mỗi cá nhân.

Ý thức về tiền bạc được chúng ta tiếp thu từ những gì cha mẹ, gia đình và những người và ự việc xung quanh gửi đến: một mái ấm gia đình có rủi ro tan vỡ do suy thoái kinh tế, cha và mẹ cãi nhau xoay quanh chuyện tiền bạc, chủ nợ đến nhà. Hoặc ngược lại, bạn có thể sinh ra trong gia đình khá giả, được đáp ứng tất cả mọi nhu cầu mong muốn. Tất cả mọi người đều có kinh nghiệm tài chính cá nhân khác biệt. Hiểu rõ được điều này là bước đầu tiên để làm chủ tài chính của bản thân và khắc phục triệu chứng rối loạn tiền bạc. Tiếp theo chúng ta có thể tìm hiểu để xác định ý thức về tiền bạc xuất phát từ đâu và len lỏi vào tâm trí chúng ta như thế nào. Cuối cùng ta có thể sữa đổi chúng thành những ý thức tốt hơn và hiệu quả trong cuộc sống.

Trong những năm gần đây, các nhà khoa học đã xác định được các rối loạn hành vi tài chính bao gồm:
  • Chi tiêu quá mức (overspending)
  • Chi tiêu quá thấp (underspending) do khủng hoảng tâm lý
  • Mượn tiền liên tiếp (serial borrowing)
  • Gian dối với vợ hoặc chồng về thu nhập và chi tiêu (financial infidelity)
  • Nghiện làm việc (workaholic)
  • Cho tiền người thân để kiểm soát họ (financial incest)
  • Cung cấp trẻ vị thành niên một số tiền chi tiêu lớn để sau đó khiến trẻ không có động lực để tự nuôi mình dẫn đến phụ thuộc tài chính (financial enable & financial dependence)
  • Tích trữ tiền bạc quá mức (hoarding) 
  • Những cảm giác xấu hổ xung quanh chuyện giàu nghèo 
Brad Klontz và cộng sự tại Đại học Kansas State đã thực hiện một nghiên cứu xác định Quan điểm về tiền bạc. Nghiên cứu này thăm dò 422 người về 72 vấn đề liên quan đến quan điểm về tiền bạc sau đó phân tích sự liên hệ giữa các câu trả lời. Cuộc nghiên cứu xác định có bốn quan điểm chính về tiền bạc bao gồm: né tránh tiền (money avoidance), tôn thờ tiền (money worship), địa vị hóa tiền (money status) và cảnh giác tiền (money vigilance). 

Trước khi đọc tiếp, các bạn có thể làm bảng đánh giá để biết thái độ đối với tiền bạc của mình:Download PDF (bản tiếng Việt do VIET Psychology dịch).


  • Trốn Tránh Tiền (Money Avoidance): Những người chia sẽ quan điểm này thường tự tạo khoản cách giữa họ với tiền bạc. Giáo sư Klontz cho biết nhóm này thường lo lắng về mức độ tiêu xài thẻ tín dụng, tin rằng họ không xứng đáng để trở nên giàu có và có thể tự hủy hoại tài chính của bản thân khi có quá nhiều tiền. Những người của nhóm này thường có thu nhập thấp và ít tài sản. 
  • Tôn Thờ Tiền (Money Worship): Những người chia sẽ quan điểm này ngược hoàn toàn với nhóm trên, nhưng hành vi của họ cũng có tính hủy hoại tương tự. Họ tin rằng sự gia tăng trong thu nhập hoặc một vận may bất ngờ sẽ làm cho mọi thứ tốt hơn, và hạnh phúc bắt nguồn từ những thứ mà tiền có thể mua. Niềm tin này rơi vào nhóm những người nợ nần chồng chất vì lạm dụng thẻ tín dụng quá mức để mua những thứ gây ấn tượng với người khác. “Họ tin rằng tiền sẽ giải quyết tất cả các vấn đề” Giáo sư Klontz cho biết, “Đây là niềm tin ảnh hưởng tới đa số những người sống ở Mỹ.” 
  • Địa Vị Hóa Tiền (Money Status): Những người chia sẽ niềm tin này thường mang giá trị của bản thân so sánh với tài sản của họ. Nghĩa là càng nhiều tiền thì địa vị trong xã hội của họ càng cao. Những người này thường có rủi ro tài chính cao vì họ thường đầu tư tài chính vào các mục đích gây ấn tượng với bạn bè và những người xung quanh họ. Các hành vi điển hình là dùng tiền mua bằng cấp, chức vị trong xã hội. 
  • Cảnh Giác Tiền (Money Vigilance): Đây là niềm tin duy nhất không có một tác động tiêu cực lớn về tài chính. Những người có quan điểm này thường không muốn chia sẽ thông tin về thu nhập hoặc tài sản của họ và họ cũng không chi tiêu quá mức. Tuy nhiên sự thận trọng quá mức về chi tiêu khiến những người này không hưởng thụ những lợi ích mà đồng tiền có thể mang lại. 
Các vấn đề cơ bản về tài chính không phức tạp, và mỗi chúng ta đều có khả năng quyết định tài chính của bản thân, không liên quan đến chúng ta là a và quá khứ tài chính như thế nào. Khi chúng ta đã xác định được quan điểm về tài chính của bản thân, nên thay đổi các quan điểm tiêu cực và thay vào các hoạt động tài chính lành mạnh như: duy trì nợ hợp lí và thấp, có một kế hoạch tiết kiệm, cũng như một kế hoạch chi tiêu. Ý thức cao về tài chính không chỉ giúp ta trở nên phong phú hơn về vật chất mà còn trở nên giàu cảm xúc hơn.

“Pity the man who inherits a million dollars and isn’t a millionaire. Here’s what would be pitiful: if your income grew and you didn’t.” ~ Jim Rohn 

Van T
Dịch và tổng hợp từ Psychology Today, New York Times (1) & (2)

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hostgator Discount Code